Một
cư sĩ đang có bệnh, cả thân và tâm bệnh, đã biết Môn Khí Công Y Đạo qua Internet
được hơn 1 năm rồi, nhưng chưa thực hành, nay thắc mắc về cách tập khí công đặt
câu hỏi :
Thở
Thai tức là gì, có phải là tập thở Thận không ?
Đáp:
Thân
gửi Cư Sĩ,
Thai =
bào thai trong bụng người mẹ
Tức =
hơi thở
Khi
để tai nghe trên bụng người mẹ, chúng ta nghe mạch đập của thai nhi, tức là thai
nhi đang thở, không phải thở bằng mũi miệng, chỉ cần người mẹ truyền máu vào cho
thai nhi theo nhịp tim đập, thì tim của thai nhi cũng đập theo là có sự
sống.
Cách
thở Lập Lư Đảnh (Bài 1) trên forum. Người nam đặt tay trái lên Đan Điền Thần,
tay phải lên Đan Điền Tinh, (người nữ đạt ngược lại) cuốn lưỡi ngậm miệng, thở
tự nhiên bằng mũi như người ngủ, không cần phải chủ động hít vào thở ra gì cả.
Chỉ cần nghe ở dưới bàn tay trái tiếp xúc với Đan Điền Thần có tiếng đập của
tim, khi bụng phồng-xẹp theo hơi thở. Đạo Phật gọi là Thiền Quán Tức (=im lẵng
theo dõi quan sát hơi thở phồng lên xẹp xuống). Nằm im theo dõi hơi thở nhẹ
nhàng khoảng 1 giờ, tưởng tượng dưới bàn tay mình đang để vào cái thai trong
bụng, cũng nghe tiếng tim đập bịch bịch càng ngày càng rõ ràng và chậm đều đều.
Trong tiềm thức, khi ngủ quên, vẫn nghe tiếng đập bịch bịch ở bụng, và chợt nhận
ra rằng mình mê thoe dõi hơi thở mà mình đã quên thở khoảng 5-10 phút mà mạch
vẫn đập, vẫn có sự sống. Lúc đó chính là thai tức.
Sau
khi có thai tức, chuyển sang Thiền Sổ Tức (=đếm hơi thở), mỗi lần bụng phồng-xẹp
là 1 lần thở. Mình vừa Quán và Sổ như sau (không để ý chủ động hít vào thở ra,
chỉ nghe ở Đan Điền. Khí công chú ý đến hơi thở Xẹp, mỗi lần bụng xẹp đếm nhẩm
trong đầu 1, bụng xẹp lần nữa đếm 2....cứ thế đếm tới 10, rồi trở lại đếm 1 đến
9, thay vì đếm tiếp là 10 nữa, nhưng mình đếm chồng lên là 20, tiếp tục đếm 1
lên 30, rồi 1 lên 40, 1 lên 50.....cho đến 1000.
Nhưng
thật ra không ai đếm được đến con số đó, vì phương pháp Thiền Quán Tức và Sổ Tức
là đưa tần số sóng não xuống thấp nhất, thấp hơn tần số sóng não của một người
ngủ say, cơ thể hoàn toàn yên tịnh, tâm lắng đọng, thân thư giãn tuyệt đối và
chúng ta cũng đã rơi vào giấc ngủ gọi là hôn trầm.
Phương
pháp thở thiền này có 2 công dụng :
Nếu
chúng ta bị hôn trầm khi đang tập, chính là phương pháp giúp chúng ta ngủ ngon,
để chữa bệnh mất ngủ kinh niên,không cần phải uống thuốc ngủ nữa.
Nếu
chúng ta thiền Tỉnh Thức, không bị hôn trầm, vẫn đưa tần số sóng não xuống thấp,
cột tâm ý theo dõi sự chuyển biến ở Đan Đìền, đến một lúc nào đó. vía và hồn
tách ra khỏi thể xác, đi lạc vào một thế giớI tâm linh của thiền, hiện tượng đầu
tiên là chúng ta thấy từng đoạn bộ xương người của chính mình. Đạt được đến giai
đoạn này là nhờ tập luyện đều đặn một thời gian dài không gián đoạn, mới qua
được giai đọạn một của khí công, như câu khẩu quyết đã được các vị tiên gia
hướng dẫn chỉ điểm sau đây :
Vân
thông khí công soi cốt tiết
Tinh bền khí đủ dưỡng nguyên thần
Sau
đó khí công dùng hơi thở này để chữa bệnh cho chính mình, bằng cách thở theo dõi
biến chuyển ở Đan Điền Thần, chúng ta cảm thấy than nhiệt trong người tăng, xuất
mồ hôi, áp huyết tăng, kích thích ăn uống biết ngon, ăn ít mà vẫn khỏe. Các nhà
khí công thiền, ăn không khí nhiều hơn là ăn cơm, vì cơ thể tăng nhiều oxy trong
máu, khiến đỏ dathắm thịt, mặt hồng hào, khỏe mạnh.
Nếu
chuyển ý theo dõi biến chuyển ở tay phải dưới rốn nơi Đan Điền Tinh, chúng ta
cũng phải qua giai đoạn Quán Tức, Sổ Tức, rồi mới cảm nhận được thân nhiệt
xuống, người mát mẻ, áp huyết xuống, mạnh thận, hết bệnh đau lưng, hết bệnh đi
tiểu đêm. Tập thở Đan Điền Tinh là phục hồi nguyên khí cho thận mạnh trở lại
như thận của một thanh niêncường tráng, giúp cơ thể trẻ lại. Nhờ tập thở thiền,
các vị tu ở núi sống hơn 100 tuổi mà thân hình khỏe mạnh như 50-60 tuổi.
Sau
đó mới tập thở ở Mệnh Môn, đưa nguyên khí ở Đan Điền Tinh, chuyển Tinh hóa Khí
sang Mệnh Môn, tập một thời gian nguyên khí ấy sẽ hóa Thần đem nuôi não, phục
hồi chức năng não, tác động làm sống dậy các trung khu thần kinh, giúp phục hồi
trí nhớ, đánh thức những tiềm thức trong não, mà người đời gọi là thần thông như
nhãn thông, nhĩ thông, tha tâm thông...
Trong
khí công có bài thông trục Chẩm-Ấn là tập thở qua Ấn Đường để khai mở con mắt
thứ 3, thì hơi thở ra vào ở Ấn Đường, để bàn tay trước trán khi thở ra có cảm
nhận hơi gió thổi vào tay qua ngả Ấn Đường, có nhiều trình độ để cảm nhận từ Ấn
Đường thoát ra khí, ra hơi nóng, ra dòng điện lăn tăn, ra lực từ trường hút vào
đẩy ra, và ra năng lượng để chữa bệnh cho người khác.
Nếu
thở qua huyệt Lao Cung ở bàn tay, lúc đó bàn tay có năng lượng dùng để chữa bệnh
cho người khác có kết qủa nhiều hơn so với cách chữa khác, gọi là bàn tay khí
công. Có nhiều loại bàn tay khí công, như phát ra lửa, phát ra nóng, ra mát, ra
điện từ trường hút đẩy được đồ vật và, ra năng lượng để chữa bệnh làm thay đổi
chuyển hóa các ion trong máu, làm lành các vết thương....
Tất
cả các cách thở đó đều gọi là thai tức, không dùng mũi miệng để thở nữa, có thở
nhưng rất nhẹ, người ngoài không thấy mình thở, còn các nhà yoga thở, mình để
lông gà trước mũi không thấy lông gà lay động, hay để tấm kính trước mũi không
thấy kính bị mờ... vì thật ra lúc đó tất cả các lỗ chân lông đều thở, các đại
huyệt, các đan điền đều thở.
Vài
hàng trình bầy cùng Cư Sĩ. Mong Cư Sĩ thực hành nhiều hơn là tìm hiểu lý thuyết
mới có kết qủa. Chúc Cư Sĩ tập luyện đều đặn hàng ngày cho đến suốt đời, cơ thể
sẽ không còn bệnh tật, và sẽ trẻ mãi không già, không phải là ham sống lâu, mà
dùng thân này để giúp đỡ chúng sinh. Đừng nghĩ đến bệnh tật của mình, mình sẽ
rơi vào vòng nghiệp chướng luân hồi, hãy nghĩ đến sự giúp đỡ những người bệnh
tật khác qua chứng nghiệm tập luyện bản thân mình và chỉ dạy lại cho những người
có bệnh.
Chúng
ta hãy noi gương và hạnh nguyện của Bồ Tát Quán Thế Âm, nơi nào có tiếng cầu,
cứu khổ cứu nạn thì ngài sẽ đến ngay, chưa bao giờ chúng ta nghe nói ngài từ
chối, hôm nay ta bận, ta chưa ăn cơm, ta đi xa mới về chưa kịp nghỉ ngơi...
Có
một chuyện thực tế xảy ra, một sản phụ đến ngày sinh, gọi điện thoại cho nữ bác
sĩ sản khoa của mình, bà này bận việc riêng, từ chối, nói bệnh nhân nhờ bác sĩ
khác đỡ đẻ cho. Kết qủa sản phụ sinh khó bị chết, nữ bác sĩ này đã ân hận suốt
đời vì đã không làm tròn hạnh nguyện của mình, học làm bác sĩ để cứu người.
Đi
tu là phải lập đại nguyện. Đi tu không phải chỉ giải thoát cho riêng mình.Vì thế
Ngài Điạ Tạng Vương Bồ Tát nguyện chung sinh hết đọa vào địa ngục thì ngài mới
thành Phật, Ngài Quán Âm Bồ Tát nguyện chúng sinh hết đau khổ ngài mới thành
Phật, Ngài Dược Sư nguyện chúng sinh hết bệnh tật ngài mới thành Phật.
Tôi
lập nguyện theo hạnh bồ tát của 2 ngài Quán Âm và Dược Sư để nghiên cứu khí công
chữa tâm bệnh và thân bệnh cho những bệnh nhân cần đến bàn tay khí công. Còn Cư
Sĩ đã lập thệ nguyện theo hạnh của vị bồ tát nào trong hàng Thập Thủ Bồ Tát
chưa.
Con
người cần phải sống có lý tưởng phục vụ cho người khác mới là tu cho chính bản
thân mình.
Thân
doducngoc
Cách
thở Lập Lư Đảnh
http://video.yahoo.com/watch/4786170/12778293


18:02
snell5coafa4892
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét